[Đình Phong/Anh nguyện cùng em từ A đến Z] Be with you

[Đình Phong/Anh nguyện cùng em từ A đến Z]

Be with you

Tác giả: zhoudu0420@lofter.

Edit: Kevin.

Mục Lục.

dinhphong

00/

Lý Dịch Phong khóa màn hình điện thoại, ngón tay từ bên sườn lướt qua, khép lại toàn bộ màn hình. Ngoài cửa sổ trời sáng choang, cậu ngước đầu ngẩn người một lúc, cảm thấy ánh mặt trời chói đến mức sắp chảy nước mắt rồi.

“Trần Vỹ Đình, em không muốn làm anh em tốt.”

Tin nhắn này lẳng lặng nằm trong chiếc điện thoại đang tối dần, không biết qua bao lâu, chiếc điện thoại lại rung lên phát sáng. Cậu không nhìn, một lát sau, điện thoại di động rơi vào trong chiếc cốc thủy tinh.

01.

Trước khi gặp được Trần Vỹ Đình, Lý Dịch Phong không biết rằng, thì ra trên đời này, thích một người, lại khó khăn đến như vậy.

Cậu từ nhỏ đã hay được nhiều người vây quanh, bị chụp ảnh trộm, được tỏ tình, chỉ cần cậu nhếch khóe miệng lên cười, các cô gái đều kích động đến mức thét chói tai. Cậu chưa phải nếm trải nhiều tư vị đau khổ của ái tình, giống như là điều hiển nhiên, mọi người đều biết, chỉ cần cậu ngoắc tay một cái, là có cả hàng tá người vây quanh.

Cậu từng cho rằng mình không có gì mà không thể chiếm được.

Trong rất nhiều thời khắc về sau, cậu đã phải phủ định chính ý nghĩ đó của mình, rất kỳ lạ, Trần Vỹ Đình ở cách cậu gần như vậy. Hai người cùng nhau ăn cơm, nói chuyện phiếm, ngồi trong Starbucks đến khuya. Hai người từng ngủ chung một phòng, cùng nhau xem tập phim đầu tiên ra mắt, hồi hộp đến mức không dám mở weibo.

Buổi tối hôm đó hai người nằm trên một chiếc giường, đưa lưng về phía nhau, im lặng chờ đợi đi vào giấc ngủ. Lý Dịch Phong chưa bao giờ ở bất cứ thời khắc nào chờ mong tư thế ngủ của mình như vậy, cậu rất hi vọng bản thân vừa ngủ liền thiếp đi, rồi sau đó hoa chân múa tay, có thể thuận theo tự nhiên mà tới gần Trần Vỹ Đình, giật chăn của anh, để chân khoác lên người anh, gọi cũng không tỉnh.

Cậu thản nhiên dịch chuyển vào trong, cảm giác được phía sau lưng của Trần Vỹ Đình, nhẹ nhàng kề sát. Nhắm mắt lại, dường như có một luồng khí tức thuộc về anh truyền đến, cuồn cuộn không ngừng.

Thế nhưng cậu không dám.

02.

Lên mạng tìm hiểu yêu thầm có nên nói ra hay không, chuyện ngốc nghếch như thế này cũng không phải chưa từng làm bao giờ, cậu cắn môi, xem trên màn hình hầu hết những bình luận đều là khuyên nên suy nghĩ kỹ trước khi làm, bằng không ngay cả làm bạn cũng không thể. Cậu tâm tư rối bời gấp máy vi tính lại, trong đầu không tự chủ được mà nghĩ đến cảnh hai người cả đời không qua lại với nhau.

Cậu khinh bỉ chính mình, lại cảm thấy thật may mắn.

Cậu thật không có tiền đồ.

03.

Sau đó cậu bắt đầu trở nên rất bận rộn, Trần Vỹ Đình cũng vậy. Bận rộn cũng tốt, bận rộn có thể giúp người ta quên đi một số thứ.

Mà bận cũng không tốt, cậu vẫn nhớ đến anh, tấm ảnh chụp chung trong điện thoại di động, cả tối cậu mở ra xem đi xem lại, xem rồi cười ngốc nghếch lộ cả hàm răng trắng bóng.

Cũng may thời gian tuyên truyền bao giờ cũng là lúc mọi người tụ họp, buổi họp báo gặp được rất nhiều người, Lý Dịch Phong và anh gặp được nhau trong phòng nghỉ, nhìn vào tấm gương sửa sang lại trang phục tóc tai. Cậu quen thắt nơ rất chặt, tay của Trần Vỹ Đình không hề báo trước mà vươn tới, đầu ngón tay lướt qua cằm, ngón tay thon dài, nới lỏng cổ áo cho cậu.

“Thắt chặt như vậy, em không thấy khó thở sao?’’

Cậu nắm lấy cổ áo, ngẩn người ra, sau đó lắc lắc đầu, xem như trả lời.

Là thật.

Là thật, cảm thấy không cách nào thở được.

Cậu cũng đã từng ở trên sân khấu không nhịn được mà giúp anh sửa lại dây lung, Trần Vỹ Đình nghiêng người tùy ý để cậu loay hoay, kết quả ngược lại chính mình lại đỏ mặt trước.

Trần Vỹ Đình cười với cậu, cậu cũng cảm thấy, đèn pha chiếu đến nỗi nóng lên rồi.

Bọn họ cũng mơ hồ cũng biết tuyên truyền một chút, cũng biết giới hạn, đùa giỡn, ôm ôm ấp ấp. Cậu không biết tâm tình của Trần Vỹ Đình như thế nào, liệu có giống mình hay không, rồi trở nên nhạy cảm, muốn nói anh hẳn là tốt.

Cậu nghĩ, mình đúng là nhất minh kinh nhân (*). Thích một người giống như vậy, tốt như vậy, nhưng cứ mãi như thế thì đến tương lai của bọn họ cũng không biết ra sao nữa.

[Câu thành ngữ “Nhất minh kinh nhân” là chỉ lời nói và việc làm khiến người ta sửng sốt. Nay thường dùng để ví một người bình thường chẳng nói chằng rằng, nhưng khi đã nói thì ai cũng phải thán phục, đã ra tay thì gạo xay ra cám.]

Có nhiều lần, có nhiều lần cậu cũng muốn buột miệng nói ra rồi, nhưng trong lời nói kỳ kỳ quái quái và vẻ mặt vô tội của Trần Vỹ Đình, cậu học được cách bình phục tâm tình. Cậu không biết mình vì sao phải trở nên nhát gan như thế, cậu cũng đi tiếp nhận công việc mới, cũng vui vẻ với hướng đi còn chưa rõ ràng, hết lần này đến lần khác vừa gặp phải Trần Vỹ Đình, liền cảm thấy dũng khí mà mình đã thật vất vả tích góp, trong cuộc chiến yêu thầm này, toàn bộ đều dùng hết.

Trần Vỹ Đình nói, bọn họ là anh em tốt.

Người đại diện nói, cậu không nên để lạc mất chính mình.

Rất lâu sau, cậu nhìn không rõ.

Thời gian trôi đi, bọn họ đều trở nên chín chắn, lý trí nhiều hơn cảm tính, xung động của đêm khuya, bao giờ cũng yên bình trở lại vào lúc bình minh.

Cậu tưởng rằng cứ như vậy mà trôi đi rồi, cứ như thế mà trôi đi.

Làm anh em tốt.

05.

Cậu vẫn luôn quan tâm đến tin tức của anh, nhìn thấy video mới, theo thói quen nhấn vào xem. Cậu thấy Trần Vỹ Đình đóng phim tiên hiệp, đăng tấm ảnh tự sướng, cũng trông thấy tin tức anh và nữ diễn viên chính đóng cảnh hôn ba tiếng đồng hồ, ngượng ngùng trả lời câu hỏi của phóng viên.

Đến khi nhịn không được nhắn tin không khỏi nhắc đến đề tài này, Trần Vỹ Đình lờ đi, chỉ hỏi gần đây cậu thế nào mà không đến tìm anh, Lý Dịch Phong có chút buồn bực, ném qua một câu: “Em vì sao phải tìm anh?”

Bên kia rất yên tĩnh.

“Cho nên rất nhiều chuyện em đều không biết”, Trần Vỹ Đình nói, “Rất nhiều chuyện.”

“Ví dụ như chuyện gì?” Lý Dịch Phong cắn môi, cậu hỏi.

“Ví dụ như chuyện trang phục đóng phim anh mặc vừa dày vừa không được thoáng khí này, ví dụ như chuyện đóng cảnh hôn ba tiếng đồng hồ này.’’

Ví dụ như anh nhớ em.

06.

Thì có gì liên quan, Lý Dịch Phong nghĩ, dựa vào quan hệ gì, cậu phải đến tìm anh, nghe anh nói chuyện phiếm thú vị hoặc vô vị, cậu dùng khẩu khí như thể chuyện đương nhiên nói, chúng ta là anh em tốt mà, liền sẽ cho ra một câu trả lời rõ ràng.

Dựa vào việc chúng ta là anh em tốt sao?

Lý Dịch Phong khóa màn hình điện thoại, ngón tay từ bên sườn lướt qua, khép lại toàn bộ màn hình. Ngoài cửa sổ trời sáng choang, cậu ngước đầu ngẩn người một lúc, cảm thấy ánh mặt trời chói đến mức sắp chảy nước mắt rồi.

“Trần Vỹ Đình, em không muốn làm anh em tốt.”

Tin nhắn này lẳng lặng nằm trong chiếc điện thoại đang tối dần, không biết qua bao lâu, chiếc điện thoại lại rung lên phát sáng. Cậu không nhìn, một lát sau, điện thoại di động rơi vào trong chiếc cốc thủy tinh.

07.

Sau đó cậu bị gọi đi đóng phim, múa ba-lê, bó chặt đầu ngón chân tới tới lui lui mà bước đi. Có chút giống như tiểu mỹ nhân ngư trong chuyện cổ tích Andersen, Lý Dịch Phong nghĩ.

Mỗi một bước đi, đều khổ sở như vậy.

Lúc nghỉ ngơi, trợ lý vội vã đến tìm cậu, trong phòng vũ đạo rộng rãi sáng sủa, Lý Dịch Phong khoanh chân ngồi ở trên sàn nhà, có điện thoại gọi đến, lại là người ấy.

”Điện thoại của em đâu? Sao không nghe điện thoại?”

Lý Dịch Phong im lặng hai giây, cậu nói: “Hỏng rồi.”

”Hỏng rồi? Sao đột nhiên lại hỏng?” Trần Vỹ Đình hỏi, ”Đang tốt sao lại hỏng?”

Lý Dịch Phong nghe, cảm giác một luồng khí từ trong ngực xông lên cổ họng.

“Hỏng rồi! Chính là hỏng rồi!” Cậu lớn tiếng nói, ”Cái gì cũng hỏng rồi! Không sửa được nữa!”

Yên lặng.

”Lý Dịch Phong, em rốt cuộc đang giận cái gì?”

“Thực ra anh không có gì chuyện gì quan trọng cả,” Trần Vỹ Đình nói, ”Anh chỉ là muốn nói cho em biết, tin nhắn của em anh nhận được rồi, cũng trả lời rồi.”

”Anh muốn nói là___”

Chiếc điện thoại di động rơi vào trong chiếc cốc thủy tinh, màn hình sáng lên.

”Anh cũng vậy.”

END.

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

7 phản hồi

  1. Hạnh phúc cuối ngày ~
    Klq nhưng lỗi một chữ ạ
    Là “dây lung”

    Liked by 1 person

    Phản hồi
  2. ơ… thế OE ạ? ._. cơ mà ít nhất hai người vẫn có tình cảm với đối phương là được rồi ^^

    Liked by 1 person

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: